Chủ Nhật, 28 tháng 1, 2018

Thơ Anna Akhmatova - Phần 3



32. EM BÂY GIỜ ÍT KHI NHỚ VỀ ANH

Em bây giờ ít khi nhớ về anh
Và số phận của anh không đắm đuối
Nhưng trong hồn dấu vết không xoá nổi
Về cái lần gặp ngắn ngủi cùng anh.

Ngôi nhà anh em đi qua cố tình
Ngôi nhà đ trên con sông nước đục
Nhưng em biết rằng đắng cay hồi hộp
Xuyên qua mặt trời yên lặng của anh.

Dù không phải anh trên bờ môi em
Cúi nghiêng mình, về tình yêu van vỉ
Dù không phải anh làm cho bất tử
Bằng dòng thơ những mệt mỏi của em.

Em bí mật làm phép về tương lai
Nếu như buổi chiều hoàn toàn xanh thắm
Lần gặp gỡ thứ hai em linh cảm
Chắc chắn là gặp gỡ với anh thôi.
1913

О тебе вспоминаю я редко

О тебе вспоминаю я редко
И твоей не пленяюсь судьбой,
Но с души не стирается метка
Незначительной встречи с тобой.

Красный дом твой нарочно миную,
Красный дом твой над мутной рекой,
Но я знаю, что горько волную
Твой пронизанный солнцем покой.

Пусть не ты над моими устами
Наклонялся, моля о любви,
Пусть не ты золотыми стихами
Обессмертил томленья мои,—

Я над будущим тайно колдую,
Если вечер совсем голубой,
И предчувствую встречу вторую,
Неизбежную встречу с тобой.
1913


33. TẤT CẢ CHÚNG TA

Tất cả chúng ta – lũ say sưa, truỵ lạc
Vui vẻ gì đâu tụ tập nơi này!
Trên những bức tường hoa và chim chóc
Mệt mỏi bơ phờ dưới những đám mây.

Anh hút thuốc bằng cây tẩu màu đen
Khói vẽ lên những hình thù kỳ quặc
Chọn chiếc váy bó sát người em mặc
Để tôn thêm vẻ cân đối thân hình.

Những ô cửa đến muôn đời khép chặt
ở ngoài kia giông bão hay giá băng?
Đôi con mắt rất cẩn trọng của anh
Giống như mắt mèo đắn đo, dè dặt.

Ôi con tim của em buồn quá mức
Phút lâm chung em có lẽ đang chờ?
Còn cô gái kia đang nhảy bây giờ
Chắc chắn là sẽ bước vào địa ngục.
1-1913

Все мы бражники здесь, блудницы

Все мы бражники здесь, блудницы,
Как невесело вместе нам!
На стенах цветы и птицы
Томятся по облакам.

Ты куришь черную трубку,
Так странен дымок над ней.
Я надела узкую юбку,
Чтоб казаться еще стройней.

Навсегда забиты окошки:
Что там, изморозь или гроза?
На глаза осторожной кошки
Похожи твои глаза.

О, как сердце мое тоскует!
Не смертного ль часа жду?
А та, что сейчас танцует,
Непременно будет в аду.
1 января 1913


34. ĐÔI CHÂN EM TỪ NAY SẼ KHÔNG CẦN

Đôi chân em từ nay sẽ không cần
Mặc cho đôi chân biến thành đuôi cá!
Em bơi đi trong mừng vui buốt giá
Cho trắng mờ cây cầu chốn xa xăm.

Tâm hồ ngoan em cũng sẽ không cần
Mặc cho nó trở thành làn khói mỏng
Khi bay lên trên bờ sông màu đen
Khói sẽ trở nên màu xanh đằm thắm.

Anh xem kìa, em lặn xuống rất sâu
Giữ trong tay của em cành rong nhỏ
Em sẽ không lặp lại lời ai cả
Không nỗi buồn nào bị quyến rũ đâu…

Còn anh xa xôi của em chẳng lẽ
Trở nên xanh xao, tăm tối, u buồn?
Em nghe gì ư? Suốt cả ba tuần
Thì thầm bên tai: “Ngươi cần gì kia chứ?!”
1911

Мне больше ног моих не надо

Мне больше ног моих не надо,
Пусть превратятся в рыбий хвост!
Плыву, и радостна прохлада,
Белеет тускло дальний мост.

Не надо мне души покорной,
Пусть станет дымом, легок дым,
Взлетев над набережной черной,
Он будет нежно-голубым.

Смотри, как глубоко ныряю,
Держусь за водоросль рукой,
Ничьих я слов не повторяю
И не пленюсь ничьей тоской...

А ты, мой дальний, неужели
Стал бледен и печально-нем?
Что слышу? Целых три недели
Все шепчешь: «Бедная, зачем?!»
1911


35. GỬI LOZINSKY*

Chúng đang bay, chúng đang trên đường
Những lời của tình yêu và giải thoát
Còn em trong nỗi sầu lo bài hát
Bờ môi em lạnh lẽo giá băng.

Nhưng sắp tới, nơi những cây bạch dương
Bên cửa sổ cúi mình kêu sột soạt
Những bông hồng một vòng hoa sẽ kết
Và những lời thầm kín sẽ ngân vang.

Còn xa xa – hào phóng một ánh đèn
Tựa hồ như rượu vang màu đỏ…
Đã thơm hương, đã nóng bừng ngọn gió
Và đã mê man tri giác của em.
Hè 1916
_________
* Bài này, cũng như bài “Ta không uống chung một cốc đâu anh” Akhmatova viết về Mikhail Leonidovich Lozinsky (1886-1955) – nhà thơ, dịch giả, biên tập tạp chí thơ “Hyperborei”(10-1912 – 12-1913), nơi in nhiều thơ của Anna Akhmatova.

М. Лозинскому

Они летят, они еще в дороге,
Слова освобожденья и любви,
А я уже в предпесенной тревоге,
И холоднее льда уста мои.

Но скоро там, где жидкие березы,
Прильнувши к окнам, сухо шелестят,—
Венцом червонным заплетутся розы
И голоса незримых прозвучат.

А дальше — свет невыносимо щедрый,
Как красное горячее вино...
Уже душистым, раскаленным ветром
Сознание мое опалено.
1916


36. GIỌNG NÓI YẾU

Giọng nói yếu, nghị lực thì không thế
Em dễ chịu hơn khi sống thiếu tình.
Bầu trời cao, ngọn gió đồi thổi nhẹ
ý nghĩ của em thanh bạch, tiết trinh.

Chứng mất ngủ đã đi theo người khác
Em không bơ phờ dưới màu xám của tro
Cái kim cong của đồng hồ trên tháp
Với kim báo giờ hấp hối không so.

Con tim không còn say mê quá khứ
Tất cả em xin. Giải thoát đang gần
Em dõi theo tia nắng đang nhảy múa
Trên dây nước trường xuân.
Xuân 1912

Слаб голос мой, но воля не слабеет

Слаб голос мой, но воля не слабеет,
Мне даже легче стало без любви.
Высоко небо, горный ветер веет,
И непорочны помыслы мои.

Ушла к другим бессонница-сиделка,
Я не томлюсь над серою золой,
И башенных часов кривая стрелка
Смертельной мне не кажется стрелой.

Как прошлое над сердцем власть теряет!
Освобожденье близко. Все прощу,
Следя, как луч взбегает и сбегает
По влажному весеннему плющу.
1912


37. TẶNG ALEKSANDR BLOK

Tôi đến thăm nhà thơ
Buổi trưa. Ngày chủ nhật
Căn phòng lặng như tờ
Ngoài kia trời giá rét.

Mặt trời màu đ thẫm
Trên làn khói màu lam
Như người chủ im lặng
Nhìn tôi rất rõ ràng!

Nhà thơ có đôi mắt
Cần nhớ, bất kể ai
Còn tôi thì tốt nhất
Không nhìn đôi mắt này.

Nhưng tôi nhớ câu chuyện
Ngày chủ nhật, buổi trưa
Trong ngôi nhà màu xám
Bên cửa sông Nhê-va.
1-1914

Александру Блоку

Я пришла к поэту в гости.
Ровно полдень. Воскресенье.
Тихо в комнате просторной,
А за окнами мороз.

И малиновое солнце
Над лохматым сизым дымом...
Как хозяин молчаливый
Ясно смотрит на меня!

У него глаза такие,
Что запомнить каждый должен,
Мне же лучше, осторожной,
В них и вовсе не глядеть.

Но запомнится беседа,
Дымный полдень, воскресенье
В доме сером и высоком
У морских ворот Невы.
1914


38. EM ĐẾN GẦN. KHÔNG TỎ RA XÚC ĐỘNG

Em đến gần. Không tỏ ra xúc động
Nhìn vào ô cửa sổ hững hờ.
Em ngồi xuống gần như là phỗng
Tư thế ngồi em đã chọn từ xưa.

Trở thành vui vẻkhỏi cần phải nói
Còn trở nên chăm chú – quả khó ghê…
Hay mệt, lười đã hoàn toàn chi phối
Sau những đêm vui vẻ của tháng ba?

Những câu chuyện tầm phào, trống rỗng
Vẻ oi bức của những ngọn đèn vàng
Và những đường ngôi mái tóc thấp thoáng
Dưới bàn tay sôi nổi hân hoan.

Người đối thoại lại mỉm cười lặng lẽ
Với hy vọng tràn trề nhìn ngắm cô kia
Người thừa kế của tôi hạnh phúc, giàu có
Cô hãy đọc lời di chúc của tôi đi.
1914

Подошла. Я волненья не выдал

Подошла. Я волненья не выдал,
Равнодушно глядя в окно.
Села, словно фарфоровый идол,
В позе, выбранной ею давно.

Быть веселой — привычное дело,
Быть внимательной — это трудней...
Или томная лень одолела
После мартовских пряных ночей?

Утомительный гул разговоров,
Желтой люстры безжизненный зной,
И мельканье искусных проборов
Над приподнятой легкой рукой.

Улыбнулся опять собеседник
И с надеждой глядит на нее...
Мой счастливый, богатый наследник,
Ты прочти завещанье мое.
1914


39. ANH XƯA DỊU DÀNG

Anh xưa dịu dàng, hay lo lắng, hay ghen
Đã yêu em như mặt trời của Chúa
Và đ cho không hát như trước nữa
Anh giết đi con chim trắng của em.

Anh bước vào phòng thốt lên buổi hoàng hôn:
“Hãy yêu anh, hãy cười, thơ hãy viết!”
Còn em, con chim vui đem vùi lấp
Sau giếng tròn, dưới gốc một cây trăn.

Rằng sẽ không khóc, em hứa với anh
Nhưng tim em đã từ lâu hoá đá
Em ngỡ rằng mọi lúc và mọi ngả
Vẫn nghe giọng ngọt ngào, âu yếm của chim.
1914

Был он ревнивым, тревожным и нежным

Был он ревнивым, тревожным и нежным,
Как божье солнце, меня любил,
А чтобы она не запела о прежнем,
Он белую птицу мою убил.

Промолвил, войдя на закате в светлицу:
«Люби меня, смейся, пиши стихи!»
И я закопала веселую птицу
За круглым колодцем у старой ольхи.

Ему обещала, что плакать не буду,
Но каменным сделалось сердце мое,
И кажется мне, что всегда и повсюду
Услышу я сладостный голос ее.
1914


40. ANH SỐNG HAY CHẾT

Anh sống hay chếtem không biết được rằng
Trên mặt đất tìm anh còn có thể
Hay chỉ còn buổi chiều trong suy nghĩ
Về kẻ chết rồi để bình thản đau thương.

Lời cầu nguyện ban ngày – tất cả cho anh –
Và đêm không ngủ, khát khao cháy bỏng
Và những bài thơ thành đàn màu trắng
Và trong mắt em đám cháy màu xanh.

Em chẳng có ai từng tha thiết hơn anh
Và như thế chưa ai từng hành hạ
Ngay cả người đã làm em đau khổ
Ngay cả người từng âu yếm rồi quên.
1915

Я не знаю, ты жив или умер

Я не знаю, ты жив или умер,—
На земле тебя можно искать
Или только в вечерней думе
По усопшем светло горевать.

Все тебе: и молитва дневная,
И бессонницы млеющий жар,
И стихов моих белая стая,
И очей моих синий пожар.

Мне никто сокровенней не был,
Так меня никто не томил,
Даже тот, кто на муку предал,
Даже тот, кто ласкал и забыл.
1915


41. NHƯ VIÊN SỎI TRẮNG

Như viên sỏi trắng trong lòng giếng sâu
Giờ trong em chỉ còn hồi tưởng.
Em không thể và đấu tranh không muốn:
Nó là niềm vui, là nỗi khổ đau.

Em ngỡ rằng nếu ai đó nhìn vào
Gần mắt em thì lập tức sẽ thấy.
Trầm tư hơn và đau buồn đến vậy
Nghe theo lời của câu chuyện thương đau.

Em muốn sai các vị thần sẽ làm
Cho người thành vật, vẫn còn nhận thức
Để mãi mãi còn nỗi đau kinh ngạc
Còn anh biến thành ký ức của em.
6-1916

Как белый камень в глубине колодца

Как белый камень в глубине колодца,
Лежит во мне одно воспоминанье.
Я не могу и не хочу бороться:
Оно — веселье и оно — страданье.

Мне кажется, что тот, кто близко взглянет
В мои глаза, его увидит сразу.
Печальней и задумчивее станет
Внимающего скорбному рассказу.

Я ведаю, что боги превращали
Людей в предметы, не убив сознанья,
Чтоб вечно жили дивные печали.
Ты превращен в мое воспоминанье.
1916


42. ANH ĐẾN ĐÂY Đ AN ỦI EM CHĂNG

Anh đến đây đ an ủi em chăng
Anh của em dịu dàng, đằm thắm nhất
Đứng lên khỏi giường em không còn sức
Mà cửa sổ thì dày đặc những song.

Anh nghĩ rằng gặp em thê thảm quá
Mang đến vòng hoa không đẹp tý nào
Nụ cười anh làm tim bỗng nhói đau
Anh trìu mến, buồn cười, anh buồn bã.

Em bây giờ mệt rã rời, đau điếng
Nếu như anh còn lại cùng em
Thì em sẽ cầu Thượng Đế, sẽ van xin
Cho anh và những người anh yêu mến.
1913

Ты пришел меня утешить, милый

Ты пришел меня утешить, милый,
Самый нежный, самый кроткий...
От подушки приподняться нету силы,
А на окнах частые решетки.

Мертвой, думал, ты меня застанешь,
И принес веночек неискусный.
Как улыбкой сердце больно ранишь,
Ласковый, насмешливый и грустный.

Что теперь мне смертное томленье!
Если ты еще со мной побудешь,
Я у Бога вымолю прощенье
И тебе, и всем, кого ты любишь.
1913



43. EM LẤY NGÀY NÀY TỪ KÝ ỨC CỦA ANH

Em lấy ngày này từ ký ức của anh
Đ con mắt anh mịt mờ sẽ hỏi:
Màu tím Ba Tư nơi nào đã thấy
Chim én và ngôi nhà gỗ nông thôn?

Có lẽ anh sẽ nhớ lại thường xuyên
Nỗi buồn bỗng dưng của ước mong không rõ
Trong những thành phố trầm mặc đi tìm
Cái đường phố trên bản đ không có!

Và đ trong mỗi bức thư vô tình
Trong giọng nói sau cửa nhà không đóng
Anh sẽ nghĩ: “Cô ấy đã tự mình
Đến để giúp điều mình không tin tưởng”.
4-1915

Из памяти твоей я выну этот день

Из памяти твоей я выну этот день,
Чтоб спрашивал твой взор беспомощно-туманный:
Где видел я персидскую сирень,
И ласточек, и домик деревянный?

О, как ты часто будешь вспоминать
Внезапную тоску неназванных желаний
И в городах задумчивых искать
Ту улицу, которой нет на плане!

При виде каждого случайного письма,
При звуке голоса за приоткрытой дверью
Ты будешь думать: «Вот она сама
Пришла на помощь моему неверью».
1915


44. GỬI VERA IVANOVA - SHVARSALON

Màn sương nhẹ bao phủ khắp công viên
Ngọn lửa ga cháy bừng lên ngoài cổng.
Tôi chỉ nhớ có một ánh mắt nhìn
Mắt người không biết là mắt yên lặng.

Nỗi buồn chị không phải ai cũng rõ
Nhưng mà tôi lại thấy nó rất gần
Và tôi hiểu: chị như người trúng bả
Trong lòng tôi một nỗi buồn thương.

Tôi thấy yêu cái ngày này nhàn nhã
Tôi sẽ đến ngay khi chị gọi tôi
Tôikẻ vẩn vơ và tôi lầm lỡ
Chị là người không trách thế mà thôi.
1912

Вере Ивановой-Шварсалон

Туманом легким парк наполнился,
И вспыхнул на воротах газ.
Мне только взгляд один запомнился
Незнающих, спокойных глаз.

Твоя печаль, для всех неявная,
Мне сразу сделалась близка,
И поняла ты, что отравная
И душная во мне тоска.

Я этот день люблю и праздную,
Приду, как только позовешь.
Меня, и грешную и праздную,
Лишь ты одна не упрекнешь.
1912


45. TÌNH GIAN DỐI LÀM MÊ ANH

Tình gian dối làm mê anh
Bằng bài ca sần sùi, đơn giản
Chỉ mới đây – thật lạ lùng
Anh chưa biết gì buồn chán.

Khi tình yêu mỉm cười
Thì trong nhà, trong vườn, trên đồng ruộng
Anh cảm thấy ở khắp nơi
Anh người tự do theo ý muốn.

Tình toả sáng rồi bắt lấy anh
Anh uống vào thuốc độc.
Vì thấy những ngôi sao to hơn
Vì cỏ hoa đã thơm mùi khác
Hoa cỏ mùa thu.
1911

Любовь покоряет обманно

Любовь покоряет обманно,
Напевом простым, неискусным.
Еще так недавно-странно
Ты не был седым и грустным.

И когда она улыбалась
В садах твоих, в доме, в поле
Повсюду тебе казалось,
Что вольный ты и на воле.

Был светел ты, взятый ею
И пивший ее отравы.
Ведь звезды были крупнее,
Ведь пахли иначе травы,
Осенние травы.
1911


46. DÒNG CHỮ TRÊN BỨC CHÂN DUNG CHƯA VẼ XONG

Về em anh chớ thở dài
Đau đớn là vô ích, là tội ác
Em ở đây, trên bức tranh này
Hiện ra không rõ ràng, kỳ quặc.

Vết gãy đau đớn của bàn tay
Và nụ cười điên dại trong đôi mắt
Em đã không thể nào khác được
Trước giờ khoái lạc đắng cay.

Anh muốn thế và anh sai
Bằng những lời dữ dằn như cái chết
Miệng của em lo lắng trở nên hồng
Và đôi má trắng như là tuyết.

Anh không có lỗi gì
Khi ra đi, nhìn vào đôi mắt khác
Nhưng mà em không còn mơ thấy gì
Trong cơn mê trước khi chết.
1911

Надпись на неоконченном портрете

О, не вздыхайте обо мне,
Печаль преступна и напрасна,
Я здесь, на сером полотне,
Возникла странно и неясно.

Взлетевших рук излом больной,
В глазах улыбка исступленья,
Я не могла бы стать иной
Пред горьким часом наслажденья.

Он так хотел, он так велел
Словами мертвыми и злыми.
Мой рот тревожно заалел,
И щеки стали снеговыми.

И нет греха в его вине,
Ушел, глядит в глаза другие,
Но ничего не снится мне
В моей предсмертной летаргии.
1911


47. SAU NGỌN GIÓ BĂNG GIÁ KHÔNG CÒN

Sau ngọn gió băng giá đã không còn
Em vẫn vui lòng ngồi bên bếp lửa.
Con tim mình em không lo gìn giữ
Để người ta lấy trộm mất của em.

Ngày lễ năm mới lộng lẫy, huy hoàng
Ướt đẫm cuống những bông hồng năm mới
Trong ngực em đã không còn nghe thấy
Những xúc động xốn xang.

Chẳng khó gì đoán ra tên kẻ trộm
Em đã nhận ra qua ánh mắt nhìn.
Chỉ một điều khủng khiếp rằng sắp đến
Vật kiếm được của mình người trả lại cho em.
1914

После ветра и мороза было

После ветра и мороза было
Любо мне погреться у огня.
Там за сердцем я не уследила,
И его украли у меня.

Новогодний праздник длится пышно,
Влажны стебли новогодних роз,
А в груди моей уже не слышно
Трепетания стрекоз.

Ах! не трудно угадать мне вора,
Я его узнала по глазам.
Только страшно так, что скоро, скоро
Он вернет свою добычу сам.
1914


48. EM CHIỀU LÒNG THEO SỰ HÌNH DUNG

Em chiều lòng theo sự hình dung
Trong hình ảnh của đôi mắt màu xám.
Ở nơi xa xôi chỉ có một mình
Em hồi tưởng về anh trong cay đắng.

Người tù hạnh phúc của bàn tay tuyệt vời
Trên bờ sông Nhê-va nằm phía tả
Người cùng thời của em danh tiếng ạ
Đã xảy ra điều như anh muốn đấy thôi.

Quá đủ rồi – anh ra lệnh cho em:
Cô đi đi, tình yêu mình hãy giết!
Và em đem tình yêu chôn chặt
Nhưng mỗi ngày trong máu lại buồn thêm.

Nếu em chết, thì sẽ có một người
Thơ của em cho anh rồi sẽ viết
Ai sẽ làm cho vang lên tha thiết
Những dòng thơ chưa được viết ra lời?
1913

Покорно мне воображенье

Покорно мне воображенье
В изображенье серых глаз.
В моем тверском уединенье
Я горько вспоминаю вас.

Прекрасных рук счастливый пленник
На левом берегу Невы,
Мой знаменитый современник,
Случилось, как хотели вы,

Вы, приказавший мне: довольно,
Поди, убей свою любовь!
И вот я таю, я безвольна,
Но все сильней скучает кровь.

И если я умру, то кто же
Мои стихи напишет вам,
Кто стать звенящими поможет
Еще не сказанным словам?
1913


49. TRÍCH ĐOẠN

Có ai đấy trong bóng đêm vô hình
Đã rung cây để làm rơi chiếc lá
Và kêu lên: “Người yêu đã làm gì
Người yêu em đã làm gì em thế.

Em giống như ngưòi dính vào mực tàu
Bờ mi của em nặng nề, buồn bã
Người yêu cho em nỗi buồn ngạt thở
Em như người trúng phải bả tình yêu.

Em từ lâu không còn biết kim châm
Ngực giá băng dưới mũi kim sắc nhọn
Và cố gắng trở nên vui phí uổng
Thà em nằm trong mộ nhẹ nhàng hơn!..”

Còn em nói với người: “Đừng ranh mãnh
Quả là anh không biết xấu hổ rồi.
Người ấy ngoan, nhẹ nhàng, đằm thắm
Và sẽ yêu em suốt cuộc đời!”
1911

Отрывок

...И кто-то, во мраке дерев незримый,
Зашуршал опавшей листвой
И крикнул: "Что сделал с тобой любимый,
Что сделал любимый твой;

Словно тронуты черной, густою тушью
Тяжелые веки твои.
Он предал тебя тоске и удушью
Отравительницы-любви.

Ты давно перестала считать уколы -
Грудь мертва под острой иглой.
И напрасно стараешься быть веселой -
Легче в гроб тебе лечь живой!.."

Я сказала обидчику: "Хитрый, черный,
Верно, нет у тебя стыда.
Он тихий, он нежный, он мне покорный,
Влюбленный в меня навсегда!"
1911
  


50. HÃY CÒN NGẤT NGÂY MÙA XUÂN

Hãy còn ngất ngây mùa xuân bí ẩn
Ngọn gió trong veo thơ thẩn trên đồi
Và hồ nước nhuốm một màu xanh thắm
Bên nhà thờ Chúa Cứu Thế lẻ loi.

Anh sợ hãi lần đầu tiên gặp mặt
Còn em thì cầu sẽ có lần hai
Và hôm nay lại buổi chiều nóng rát
Như mặt trời đang xuống thấp sau đồi.

Anh không cùng em, nhưng không là ly biệt
Từng phút giâyem biết một tin vui.
Rằng anh đang khổ đau, em biết
Rằng anh không thể nói nên lời.
1917

Еще весна таинственная млела

Еще весна таинственная млела,
Блуждал прозрачный ветер по горам
И озеро глубокое синело -
Крестителя нерукотворный храм.

Ты был испуган нашей первой встречей,
А я уже молилась о второй, -
И вот сегодня снова жаркий вечер...
Как низко солнце стало над горой...

Ты не со мной, но это не разлука,
Мне каждый миг - торжественная весть.
Я знаю, что в тебе такая мука,
Что ты не можешь слова произнесть.
1917


51. ÁNH SÁNG BUỔI CHIỀU MÀU VÀNG

Ánh sáng buổi chiều màu vàng, rộng rãi
Và cái lạnh tháng tư thật dịu dàng.
Anh đã chậm rất nhiều năm rồi đấy
Nhưng dù sao em rất mừng cho anh.

Hãy ngồi lại gần đây với em hơn
Anh hãy nhìn bằng ánh mắt vui vẻ:
Đây, hãy xem quyển vở màu xanh
Những bài thơ của em ngày thơ bé.

Xin lỗi rằng em đã sống đau buồn
Rằng mặt trời ít khi mừng vui lắm.
Hãy tha thứ cho em rằng vì anh
Quá nhiều thứ cho mình em đã nhận.
1915

Широк и желт вечерний свет

Широк и желт вечерний свет,
Нежна апрельская прохлада.
Ты опоздал на много лет,
Но все-таки тебе я рада.

Сюда ко мне поближе сядь,
Гляди веселыми глазами:
Вот эта синяя тетрадь -
С моими детскими стихами.

Прости, что я жила скорбя
И солнцу радовалась мало.
Прости, прости, что за тебя
Я слишком многих принимала.
1915


52. KHÔNG CHÊ, KHÔNG KHEN NGỢI

Không chê, không khen ngợi
Giống như bạn hay thù
Anh đem hồn trao cho
Nói: giữ giùm anh với.

Tôi thì lo ngay ngáy
Lỡ anh chết sau này
Thiên thần sẽ tìm tôi
Đ lấy hồn anh ấy.

Làm sao tôi giấu nổi
Qua mặt được Chúa Trời?
Hồn từng khóc, hát vậy
Phải về bên Ngài.
1915

Не хулил меня, не славил

Не хулил меня, не славил,
Как друзья и как враги.
Только душу мне оставил
И сказал: побереги.

И одно меня тревожит:
Если он теперь умрет,
Ведь ко мне Архангел Божий
За душой его придет.

Как тогда ее я спрячу,
Как от Бога утаю?
Та, что так поет и плачет,
Быть должна в Его раю.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét